VDF' Activity Slideshow

Các Chị trong BTC Buổi Gây Quỹ "Cho Tuổi Thơ Niềm Hy Vọng" tổ chức ngày 11/01/2015 tại hội trường Đài VAN-TV 55.2 ở Houston (Texas)nhằm tạo ngân quỹ bảo trợ các chương trình dạy chữ cho hơn 500 trẻ em gia đình VN nghèo ở Cambodia.

The Interfaith Religious Leaders appease and ditribute gifts to Child Cancer Patients in Saigon. VDF was one of major contributors. Các chức sắc Tôn giáo phát quà cho các bệnh nhi ung bướu ở Chùa Liên Trì - Hình 1 Kể từ năm 2015, Câu lạc bộ Hoa-Mai (tiền thân của ViDan Foundation) đã phối hợp với HT Thích Không Tánh và hội Vietnam Compassion (ở Pháp) để phát quà (mỗi năm 2-3 lần) cho các trẻ em bị bệnh ung bướu, và TPB-VNCH.

The Interfaith Religious Leaders appease and ditribute gifts to Child Cancer Patients in Saigon. VDF was one of the major contributors. Các chức sắc Tôn giáo phát quà cho các bệnh nhi ung bướu ở Chùa Liên Trì - Hình 2 Kể từ năm 2015, Câu lạc bộ Hoa-Mai (tiền thân của ViDan Foundation) đã phối hợp với HT Thích Không Tánh và hội Vietnam Compassion (ở Pháp) để phát quà (mỗi năm 2-3 lần) cho các trẻ em bị bệnh ung bướu, và TPB-VNCH.

Some members of the Fundraising Team at VAN-TV in Houston (Texas) on January 11, 2015 to support educational projects for needy children in Cambodia. Các chị trong Ban Tổ Chức trình diện cử tọa tham dự buổi gây quỹ "Cho Tuổi Thơ Niềm Hy Vọng" Kỳ 2.

Crossing Tonle Sap to visit Vietnamese floating villages in Pursat province (Cambodia) Cảnh đoàn MIRO và ông Nguyễn Công Bằng đi ghe máy vượt Biển Hồ thăm các làng nổi ở tỉnh Pursat

Cảnh học trò trường Samaki tan học về nhà bè

Christine Quỳnh và bà Bích Ngọc góp lời chia sẻ

Christine Quỳnh và Ô.B. Vũ Ban & Bích Ngọc VAN-TV

Cư sĩ Trần Hiến, Christine Quỳnh và Ô.B. Vũ Ban, Bích Ngọc yểm trợ quỹ bảo trợ giáo dục cho trẻ Việt ở Cambodia

Dù đang mang bệnh hiểm nghèo song các em cũng vui khi có quà

Trẻ đùa giởn trên cồn cát và dòng nước ô nhiễm, dơ bẩn khi không còn không gian nào khác hơn.

HT Thích Huyền Việt - người bảo trợ tinh thần cho ViDan Foundation trong nhiều năm qua.

HT Thích Huyền Việt góp lời kêu gọi đồng hương yểm trợ

Lớp Việt Ngữ ở xóm Bãi Cát Neak Loeung

Lớp Việt Ngữ ở xóm Cầu Đá

Một bé gái chơi đùa và cuối xuống uống nước dơ bẩn ở bờ Biển Hồ - một cảnh trạng bình thường ở đây khi hoàn toàn không có một nguồn nước sạch nào khác.

Category: Bài vở

Chị Diệp bên chiếc xe mưu sinh của gia đình

Chị Điệp năm nay đã ngoài 60 tuổi, nhìn khuôn mặt sạm đen thì đã biết rằng chị là một phụ nữ dầu dãi nắng mưa cả cuộc đời cùng chồng nuôi năm đứa con. Khả năng gia đình không đủ để mướn chỗ mở quán, chị phải đóng một xe đẩy bán nước ngọt cà phê theo dọc các điểm có người qua lại ở chợ Sa-lơ, trên quốc lộ 6 … Vậy mà đã rau cháo nuôi năm đứa con khôn lớn nay các con đã trưởng thành: hai đứa con trai có vợ, ba đứa con gái cũng lấy chồng và chị đã có 6 đứa cháu nội ngoại.

Sống ở Campuchia đã 31 năm vậy mà tay trắng vẫn hoàn tay trắng, chỉ có nhân khẩu là được tăng lên nhiều, chính vì thế mà khó khăn lại ngày càng thêm khó khăn. Các con của chị tuy đã lập gia đình song cũng như chị không có con chữ trong đầu làm sao tính toán làm ăn khấm khá lên được. Hơn nữa lại sống ở cái xứ nông nghiệp lạc hậu, xã hội nghèo nàn chính quyền thì phân biệt người VIỆT người CĂM. Với cái nghề bán cà phê xe đẩy kiếm tiền cho cái bụng khỏi “quậy“  là tốt lắm rồi. Hiện nay các con chị nối nghiệp mẹ mình đứa xe đẩy cà phê, đứa làm nghề sửa chìa khóa, chỉnh sửa ‘phuộc’ xe hon đa. Hàng ngày không đủ đóng tiền chỗ, lo miếng cơm… thì mong gì đến khá giả giàu sang. Mấy tháng trước đây anh Điệp chẳng may trúng gió qua đời, vậy là để lại mình chị thân già giúp con nuôi cháu.

Vào đầu tháng 6/2013, với sự hợp tác của Câu lạc bộ Hoa-Mai ở Mỹ, hội Tín Nhân Quốc tế RHIO đã có điều kiện mở trường học từ thiện. Nhờ đó, hai cháu nội, ngoại của chị Điệp được cắp sách đến trường như bao con em gia đình khá giả khác trong vùng. Chị rơi nước mắt nói: “Nếu không có các Cậu thì không biết đến kiếp nào con cháu tôi mới được vào trường học chữ!”

Anh Chín có khác gì chị Điệp. Sống ở đất chùa tháp đã 28 năm, 5 mặt con nay đã lớn, chỉ còn thằng út năm nay 13 tuổi, vui mừng đến gởi gắm chúng tôi và mong sao cho hội này tồn tại mãi mãi để cho con em Việt Nam mình được biết chữ, thay đổi cuộc sống cho con cháu mai sau .

Anh Phong, chị Ngọc nói: “Sinh ra và lớn lên ở đất này, chúng tôi đâu biết trường học cái chữ là gì đâu! Vì ngu dốt nên không biết tính toán làm ăn, chúng tôi nghèo từ đời cha ông cho đến nay. May mà còn nói được tiếng Việt là phước lắm rồi!”

Đau lòng cảm thông cho những mảnh đời bất hạnh sống lưu lạc ở xứ chùa tháp này. Hàng trăm ngàn người Việt bất hạnh cứ trôi nổi nơi này đến nơi khác tìm miếng ăn. Ai sẽ cứu họ đây? Họ là con người mà không có quyền làm người như dân bản xứ, tại vì sao? Tại vì họ nghèo! Tại họ là người Việt Nam xa xứ hay sao?

Nỗi khổ của người Việt trên xứ chùa tháp quá lớn, rất khó để một Hội nào có thể giải tỏa được. Tuy nhiên, giúp được phần nào cho những đồng bào kém may mắn đều là phần an ủi lớn lao cho họ. Mong sao bà con người Việt ở khắp nơi trên thế giới sẽ nhủ lòng thương góp một bàn tay giúp đỡ cho những đồng bào sống lưu lạc ở xứ này.

Nguyễn Duy Đường
Hội R.H.I.O.  (www.RHIO-school.net)
(Siem Reap, Cambodia)
Copyright (c) The ViDan Foundation, Inc 2014. All rights reserved.
Designed by olwebdesign.com